Kiên Giang Hương khói xa xăm

Thảo luận trong 'Các loại mặc hàng khác' bắt đầu bởi phukiennhat, 19/5/17.

  1. phukiennhat Thành Viên Cấp 1

    nhang khói xa xăm

    Mỗi thứ mùi hương gợi nhớ cho ta về một vùng kỷ niệm.

    Có lần đi họp phụ huynh, chen chúc đi qua một đám học trò đang chơi đùa ầm ĩ, nghe mùi mồ hôi, mùi khét nắng của lũ trẻ bủa vây, bỗng nhớ cồn cào về ngôi trường tiểu học của mình. Mùi của lớp học, của những năm tháng học sinh sau những giờ ra chơi nghịch đùa hết cỡ; trở vào lớp rồi, nghe tiếng thước của thầy cô đập chan chát lên bàn kêu gọi thứ tự rồi, mà không khí giờ chơi vẫn chưa tan. Mùi của mấy chục đứa chen chúc nhau trong lớp học ngày nắng, quen sao mà quen quá chừng!

    Có những mùi hương đã quá lâu rồi ta không còn dịp để nghe thấy nữa. Đó là mùi của rơm rạ lúa mùa, mùi của bông lúa nướng mỗi sáng mùa gió bấc, khi má ta dậy sớm vun đống lá sau vườn đốt lên trong cái lạnh se se. Ta rút một bông trong đống lúa chất đầy sân chờ quây đập, hơ vào ngọn lửa lá.

    Bông lúa vàng nở trắng trên tay, mùi thơm đó tuyệt vời tưởng chừng như không có mùi thơm nào trong phạm trù ẩm thực có thể tuyệt, thanh khiết và thơ mộng tinh tế hơn! Đó là mùi của bùn đất dọc bờ sông; cái thứ đất đủ độ dẻo vừa tay để ta nặn những cái tu hú, con trâu, con cá… Đó là mùi nước cơm chắt ra từ bếp củi, tô nước cơm trắng láng điểm những tàn tro lọ nghẹ. Đó là mùi của bông gáo, bông cà na mà chỉ những trưa đứng gió, ngồi vắt vẻo trên cành sát cạnh những chùm bông ta mới có thể nhận ra.


    Và, có một mùi hương mà mỗi năm chỉ một lần ta lại được nghe thấy nó. Một mùi hương thiêng liêng, đặc biệt, gợi nhớ nôn nao. Đó là mùi khói nhang đêm giao thừa.

    Giờ phút đó, quờ quạng mọi nhà, làng trên xóm dưới đều thắp lên mấy nén nhang. Mùi khói nhang quyện với mùi bông mai, bông cúc, bông vạn thọ… và những thứ bánh mứt bày cúng. Những mùi hương ấy cứ như hợp đàn nhau, quây quần níu lấy nhau, hòa quyện, lan tỏa bâng khuâng trong không khí đêm khuya thanh khiết.

    Ngày ba chưa khuất, đêm giao thừa nào ta cũng về ngồi lắng tai mùi lửa hương bên ba. Và đã viết lên những vần thơ mộc mạc:

    Chiều Tết Ba mươi, chải đầu mang guốc
    Mỗi dăm ba tôi làm việc ấy một lần
    Vài sợi pha sương, da dầy hơn đất
    Cần gì lược chải đầu, cần gì guốc cho chân.
    Bước mạnh nói to, mỗi năm có một lần
    Ba nhẹ gót lầm rầm khấn vái
    Tôi khép nép nhìn người đứng lạy
    Bỗng thấy mình sợ hãi trước cha ông.
    Ôi cái điều linh nghiệm
    Tôi cứ ngỡ không còn trong tôi nữa
    Cuộc sống quay nổi chìm lành vỡ
    Tưởng đời ta như ngọn gió không nguồn.
    Chiều Ba mươi này chợt khói hương
    Mùi nhấc cội nguồn… Tôi khóc!
    Giọt nước mắt tan mát vào nền đất
    Ba tôi cúng xong rồi… bỏ guốc vuốt tay trơn.

    Giờ ba đã khuất, ta đã có một mái nhà riêng để đêm giao thừa cũng tự tay thắp hương và nao nao ngồi lắng nghe mùi nhang khói.
    Mùi hương lẻ cung kính của đêm giao thừa – vùng kỷ niệm mùi hương độc nhất vô nhị còn sót lại mà ta có thể giữ gìn, thực hành nghiêm chỉnh tha thiết mỗi năm một lần trong cuộc thế long chong tăng tả.

    Bánh mứt dẫu chẳng hương xưa, nhưng mùi các loài hoa vẫn không đổi thay mấy. Dẫu có học đòi theo thời thượng với những loài hoa mới điên kiêu sa, thì vị trí trang trọng nhất trong nhà vẫn là nhành mai năm cánh, vẫn cúc và vạn thọ vô cương thực tình vàng tinh ma thân yêu, vẫn trái dừa tươi nước trong thanh khiết, dâng cúng đất trời trong hoài niệm xa xôi…

    Ta hít thở ngập lòng mùi hương bâng khuâng của đêm giao thừa cũ mới. lắng nghe tiếng cỏ cây hoa lá đất trời, tiếng của nhịp đời lặng lẽ chuyển xung quanh. Đâu đó trên bầu trời tỉnh thành, trên ti vi… những chùm pháo hoa tỏa sáng.

    thôn ấp tĩnh lặng, phố xá nhẹ bớt những âm thanh. Và mùi hương… mùi hương mỗi năm chỉ có một lần trong thời điểm thiêng liêng tỏa lan nghiêm túc dịu nhẹ…

    Phút giao thừa, dẫu không ít những người vẫn còn ngược xuôi líu tíu ngoài đường, không ít những người náo nức đi rong, không có mặt trong ngôi nhà thân yêu để ngồi lắng tai mùi nhang khói trong thời khắc lẻ ấy, nhưng đất trời vốn luôn khoáng đạt; bóng gió nhang khói mãi luôn có mặt, thấm đẫm lặng thầm trong những góc lòng biết nhớ…

    Xem thêm : Hương lòng

    Hoặc tại : http://phatphapbaodung.blogspot.com/